Mỗi chuyến đi là một lần vương vấn miền đất và những người thương quý

Tin liên quan

Có vài điều trong lòng vẫn còn trăn trở vô vàn nhưng rồi trì hoãn mãi mới có thể đặt bút viết, vào ngày người ta bảo nhau gió mùa về.

Tôi nhớ xưa vào một ngày cuối tháng 10, trong buổi chiều gió hây hây, Dương bảo Hà Nội sắp vào mùa ái ân. Thì vậy nên tâm hồn rộn rã hơn, thấy yêu đương tràn trong tim nên biết bao nhiêu hình ảnh thương mến cứ thế hiện ra.

Bao nhiêu lần đi, vương vấn biết bao miền đất và gặp gỡ biết bao thương quý. Ấy là những rung động nhỏ nhắn mà mình có thể viết, bỏ vào trong một chiếc túi nhỏ và mang theo suốt đời.

Lúc vào Hội An, tôi đã liên lạc với Quỳnh. Dù trễ hẹn bao lần, Quỳnh vẫn đón tôi và sắp xếp mọi thứ cho cuộc sống của tôi ở đó, bằng sự nồng nhiệt hiếm có của một người đàn bà từng trải. Quỳnh giao cho tôi căn nhà đầy đồ đạc, rồi xe đạp, rồi căn dặn đủ thứ, như tôi là một đứa trẻ vừa xa nhà lần đầu.

Nhờ có Quỳnh mà tôi cứ sống ở Hội An tự tại và hưởng thụ. Quỳnh khiến chuyến đi của tôi thêm phần dư âm sâu sắc. Bởi tôi cảm động quá đỗi. Nỗi cảm động tâm tư, khiến tôi thường lưu nhớ về khoảng thời gian ấy. Dù ngắn ngủi nhưng đẹp đẽ. Vì có những người như Quỳnh.

Tôi đến Quy Nhơn vài ngày, vượt cả một chặng đường say sóng tưởng như chết để ra đến Cù Lao Xanh. Lúc nằm trên tàu vật vã thì nghĩ sẽ là lần cuối cùng ra đây nhưng khi gặp chị, giữa sóng biển dập dềnh, chị dắt tôi đi lên tận ngọn hải đăng cao nhất của đảo, nấu cho tôi một bữa cơm nhà ngon lành đúng nghĩa sau rất nhiều ngày lang thang từ miền này qua miền kia, được nghe tiếng cười giòn tan của chị thì tôi biết rằng, mình sẽ còn quay lại. Chị chân chất và nồng ấm như người chị gái, khiến tôi cứ muốn ở lại mãi. Lúc chia tay chị, tôi cứ nghĩ mãi về khuôn mặt gầy, sạm nắng nhưng tươi vui của chị, để thấy thật ấm áp.

Ở Đà Lạt, hồi ấy là lần đầu tiên tôi gặp Mạnh. Sự thật, trong cuộc đời tôi chưa từng có cơ hội gặp ai nhiệt tình bằng sự hồn nhiên đến vô cùng như Mạnh. Với một người chỉ gặp gỡ đôi ba lần, vẫn sẵn sàng lang thang cả ngày để kiếm nhà trọ cùng tôi, nửa đêm vẫn tìm cho tôi một chỗ ngủ tử tế, khi tôi không thể vào nhà trọ và trong túi chỉ còn chút tiền lẻ. Giữa đêm lạnh giá của Đà Lạt, tôi yên giấc trong chiếc chăn ấm và tin rằng, đó là điều hạnh phúc nhất thế gian. Lại những khi tôi cần có một người ăn trưa cùng, giữa nhiều ngày lủi thủi một mình, Mạnh cũng xuất hiện. Lúc nào cũng cười, lúc nào cũng sẵn sàng với một “du khách” trong thành phố như tôi.

Sài Gòn có lẽ là nơi khiến tôi nhớ đến nhiều trái tim thương mến nhất. Ở đó có bao tấm lòng đối với tôi bằng sự dịu dàng an ủi. Hòa đã cho tôi ở nhờ cả tháng trời, chăm sóc tôi tận tụy khi tôi chưa thể tìm được việc làm. Ở đó có Vân từng nấu cho tôi nhiều bữa cơm giản đơn mà nóng hổi, như mẹ tôi ở nhà. Ở đó có Ý lặn lội đường xa đón tôi, đưa cho tôi cầm xe máy để đi làm. Ở đó có Dương chỉ vì tôi nói thèm bánh kem mà đi mua ngay cho tôi, có Ngọc, có Linh chẳng bao giờ từ chối khi tôi lỡ cần đến… Có chị Yến duyên dáng mà chỉ cần nhìn chị cười thì lòng đã dịu dàng lại. Chúng tôi vẫn chọc chị là “nàng tiên xanh” của thành phố, thân ái và dễ chịu biết bao. Sài Gòn ồn ào ấy, náo nhiệt ấy, mà mình vì những tấm lòng ấy, vì những đẹp đẽ gom góp nhỏ xíu ấy mà tha thiết nhớ mong.

Bao nhiêu vùng đất, bao nhiêu con người nhỏ nhắn từng xuất hiện trong cuộc đời tôi vào những khoảng thời gian khác nhau, nhưng đều để lại những cảm động, những lưu luyến bền bỉ trong tôi, khiến bản thân tôi dù đôi lúc khép lòng đến mỏi mệt, vẫn trân quý vô cùng những gặp gỡ ấy trong đời. Để tôi có thể tin rằng, cuộc đời tôi nhỏ bé và tầm thường vô cùng nhưng tôi yêu mến sự tầm thường ấy. Tôi yêu mến sự nhỏ bé ấy, tôi yêu mến những con người đối đãi với tôi bằng nồng ấm đơn giản ấy.

Nguồn: Phụ Nữ Việt Nam

Tin cùng chuyên mục

Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Advertismentspot_img

Hot news